TỞN THÓI CHỤP MŨ, NỊNH TRÊN , NẠT DƯỚI.
Hôm 1/5 vừa rồi tụi học sinh cũ của Nẫu chủ nhiệm đầu tiên đã lôi Nẫu vào họp chung lớp với tụi nó, để có cái mà kính thưa : “ Thưa thầy chủ nhiệm, người mà lớp em diễm phúc được thầy chủ nhiệm theo suốt ba năm học vun trồng….” Nghe nói thằng MC này hiện nay nằm trong ban tuyên huấn nào đấy nên lời của nó ngọt như mía lùi. Ai không biết mấy ông giáo mới ra trường dạy và kiêm chủ nhiêm lớp là cực hình cho tụi nó , có theo đè tụi nó như mấy ông thúc thu thuế thì có, đừng hòng nói vun trồng với vun đắp. Hết màn thưa đến màn tặng quà, chúc mừng bài bản ra phết; đến màn nhậu là xôm ra trò, zô, zô thấy thích.
Đang nhậu, thấy thiếu vắng thằng T nổ, có nó nổ nghe vui hơn, thế là nhắc đến nó . Thằng L ngứa tay bấm máy mở loa, gọi : “ Alô… Bạn T đó hả? Hôm nay quên họp lớp nha, thầy chủ nhiệm đang nhắc bạn đấy!”
Tiếng thằng T nổ vọng ra từ loa điện thoại:” A! Tao đang lên máy bay, ra Bộ họp nè!”. Trời, đúng là nổ, vừa khoe đi máy bay vừa khoe ra Bộ họp. Cả bàn nhậu bỏ đũa cười rung rinh , lắc lư cả bàn ghế, có thằng cười ló cái cọng bún lòi ra lỗ mũi. Thằng L cướp máy gọi lại:” Alô, cảm ơn mày nha, tao vừa mắc cổ xương gà, nhờ mày thông báo đang đi máy bay ra Bộ họp nên tao sặc ra rồi!”. Lại một dịp cười ngả nghiêng nữa. Đúng là đời dạy khôn nó! Hồi xưa nó học lẹt đẹt, tuần nào cũng bị bắt làm kiểm điểm vì tội copy. Nổ như vậy mới xứng đáng, mới mau làm quan được..Có nhiều bạn chơi Blog gọi “Nẫu ơi! Gửi tặng mình cái hình coi!”. Nẫu đếch có cái hình quái nào, thế mà tụi học trò ngày nay mở Abum ra khoe nào vừa mới đi công tác ở một đất nước xa xôi nào đó với sếp A trên cục, trên bộ có cái hình chụp chung, trông hình thấy nó oai, oách kinh khủng. Đúng là đời dạy nó khôn ra!
Thằng H bỗng dưng nhìn chăm chăm vào mặt Nẫu hỏi:” Thầy còn nhớ em không?”. Chưa kịp trả lời có đứa nhảy phóc vào mồm:” Thầy chỉ nhớ thằng học giỏi và thằng hay nhảy rào bỏ học như tao thôi, nhớ mày làm gì!”. H đáp trả lại: “ Nhưng mà tao đặc biệt, thầy cho tao hai con zero một lần” . Nẫu chưa kịp nghĩ ra, nó kể như mới xảy ra ngày hôm qua:” Hôm đó, thầy gọi em lên giải bài tập cũ thầy cho về nhà, em không giải được, thầy cho em con zero rồi hét: “ Đi xuống!”. Lúc ấy em ức vì mình quá chủ quan khinh thường về nhà không chịu giải trước , nên hậm hực, em có ném mạnh viên phấn xuống bục rồi mới xuống chỗ ngồi, thế là thầy giận, thầy mắng em là vô lễ này nọ, thầy lấy sổ điểm ra nhìn em, nói to cả hai phòng học bên cạnh cũng nghe : “ZERO, VÔ LỄ!”. Quên rồi!. Không biết nó nói thật hay đùa! Cũng có thể lắm, vì lúc ấy mới ra trường, ra sức thi đua mà, hơn nữa lúc ấy nhìn đời cứ như phơi phới:
Từ ấy trong tôi bừng nắng hạ.
Mặt trời chân lí chói qua tim.
Cái thời ấy, học trò và phụ huynh sợ thầy úm, thầy chiếu tướng lắm, nên nhà có đám giỗ không dám quên thầy cô, phải có mâm cỗ dành riêng cho thầy cô giống như mâm cúng các bác vậy. Vì thế có giai thoại đứa học trò làm văn tả người thầy giáo như thế này:” Hôm qua nhà em có đám giỗ, có một “bầy thầy” và môt “ lũ cô” đến nhà em ăn cỗ….”
Thời ấy, cứ thầy nói trò nghe, thầy đọc trò chép (qua bao lần đổi mới mới đổi, ngày nay thầy ra sức trổ tài biểu diễn nhấp nháy trên màn hình để có cái gọi là ứng dụng công nghệ thông tin, còn trò cố dụi mất ra mà nhìn). Học trò lúc ấy lỡ mở miệng ra phản biện là : Hỗn!. Láo!
Có lần Nẫu đang say sưa giảng bài, nghe tiếng ồn dưới lớp , nhìn xuống thấy em TT đang quay xuống bàn dưới nói chuyện, Nẫu quát:“ TT đứng dậy, lên đây!”. Nó ngồi im.” Tôi nói lại một lần nữa, mời cô đứng lên!”. Trời ạ! Nó không nhúc nhích. Tất cả các cặp mắt đổ dồn vào nó. Mặt nó đỏ ửng lên. Nhưng chắc không đỏ bằng mặt thầy Nẫu giận tím gan lúc này: “ Cô có nghe không? Nếu cô không đứng lên, tôi sẽ bỏ lớp! MỜI CÔ ĐỨNG LÊN!”. Nẫu gằn từng tiếng một rít qua khẽ răng, nhưng em ấy lại cúi gầm mặt xuống bàn khóc thút thít. Nghe tiếng khóc, tay chân Nẫu rụng rời, hoảng lên, vứt mạnh viên phấn lên bàn kêu khô khốc, Nẫu lặng lẽ ra khỏi cửa lớp bỏ lại đằng sau tiếng vỡ òa như đàn ong vỡ tổ.
Lên phòng hội đồng, uống vội ly lước trà sao mà chát, đắng trong cổ họng. Chưa kịp ngồi, hai nàng ngồi bên cạnh TT theo lên, một nàng đứng trước mặt Nẫu hai tay múa, chân dậm dưới đất miệng nhõng nhẽo: “ Thầy nè, bạn ý, bạn ý, có chuyện…”. Nẫu trừng mắt lên, nạt:”Chuyện gì? Tụi em bênh vực nó hả? Vô lễ đến thế chứ chuyện gì?”
“ Không phải, bạn ấy đang có chuyện, tới tháng đấy thầy, quần trắng, áo dài trắng và lỡ…kẹt…kẹt…thầy không tâm lý chút nào, thầy xấu!”. Đang há hốc nhìn đứa này đứa nọ đệm thêm: “ Thầy lèo, thầy ác!”.
Trời! Đúng thời ấy chưa có quảng cáo ra rả trên TV rầm rộ nào là Kotex, Diana…như bây giờ.
Đáng đời cho thầy Nẫu, người lúc nào cũng quy chụp tội này nọ cho người khác giống như mấy ông quan ưa thói hống hách, nịnh trên, nạt dưới.
ò,e,í,e…tit, tit, tit….
Ngày hôm trước:
-O. e, í, e, …tít, tít, tít….
Cái lão này tệ thật, chưa đầy 9h tối lão đã khóa máy ngủ rồi! Lão hứa sẽ giúp cho thằng cháu Nẫu mới học ra trường vô công ty của con lão làm việc, lão bảo có gì cứ gọi lão, thế mà ngủ rồi. Lão nhàn thật, những đứa con của lão, đứa nào cũng đều thành đạt cả. có đứa đang là một đại gia nổi tiếng tỉnh nhà.
-Ò, e, í, e, tít tít tít,….
Ngày hôm qua:
-O. e, í, e, …tít, tít, tít….
Hừ! Buổi trưa mà lão cũng ngủ ngon lành. Cách đây hơn 3 tháng lúc nào lão cũng réo: ”Thầy ơi! Tôi đã tìm ra loại thuốc nam chữa bệnh cho tụi mình rồi, Thầy cứ yên tâm đi, tin vui cho tụi mình đấy!”. Tuổi của lão hơn tuổi Nẫu nhiều, nhưng lúc nào cũng gọi Nẫu bằng thầy, xưng tôi. Nẫu gọi lão bằng anh lúc chú tùy theo sức khỏe của lão thể hiện ra bên ngoài. Lão không thuộc nhóm nhà nghiên cứu này nọ, lão là một nhà kinh doanh không phải hạng xoàng, con của lão đứa nào cũng thông minh, chắc lão cũng thông minh. Nẫu tin lão, lực hấp dẫn không phải bắt nguồn từ trái táo rơi của Niu -tơn sao. Lão phác họa, lão sẽ đi cứu người từ cây thuốc nam lão đã tìm ra và Nẫu là thư kí đắc lực cho lão, lão thường nói:” Thầy giỏi vi tính, giỏi In- tề- nét thầy cứ đi tìm ai có bệnh như tụi mình đem về đây tụi mình chữa miễn phí, chỉ lấy một ít tiền nhà giàu để bù đắp công cho thầy, còn tôi thì khỏi, mấy đứa con chắc không bỏ tôi đâu”.
Nẫu thích quá! vừa cứu mình lại cứu người ai lại không thích.
-O. e, í, e, …tít, tít, tít….
Ngày hôm nay:
-O. e, í, e, …tít, tít, tít….
Lại nữa, lão giàu có vậy mà thay đổi sim mới sao?. Lâu quá, vì bận không lên thăm lão được. Lão hứa khi nào uống thuốc nam hết thật sự lão sẽ nhường các lọ thuốc tây dự trữ cho Nẫu. Chứng bệnh của Nẫu và lão hiếm gặp, không phải nan y nhưng Bác sĩ khuyên phải uống thuốc mãn đời. Vì bệnh hiếm gặp nên mua thuốc cũng cực kì khó khăn, phải mua ở Sài Gòn hay Hà Nội mới có. Nhà lúc nào cũng phải dự trử hai, ba lọ, vì có lúc bị đứt hàng không có thuốc. Vừa rồi, một bạn chơi blog người Hà Nội nhã ý, gọi tới: ” Nẫu đưa địa chỉ của bạn đi, mình tìm mua thuốc gửi vô cho ! “. Nẫu từ chối, vì thời nay chỉ cần biết số địa chỉ nhà thuốc và có tài khoản riêng của mình là được tất, Nẫu sợ mình làm phiền đến người khác.
-O. e, í, e, …tít, tít, tít….
Nẫu đánh xe chạy lên thăm lão. Nhà vắng tanh, lạnh ngắt. Mẹ lão nhìn Nẫu hồi lâu mới nhận ra , khẽ nói:
– Nó chết rồi, cháu không hay tin gì sao?
Bàng hoàng, lặng người, nước mắt tự tuôn. Đời ngắn ngủi quá lão ơi! Hãy cố sống và cố thương yêu nhau, phải không lão?
– Cho con thắp chú ấy một nén nhang?
– Bàn thờ để ở nhà vợ nó rồi.
À, Nẫu quên đây là nhà mẹ của lão, trước kia nghe lão nói từ khi ly thân vợ lão đã bỏ hết, bỏ hết tất cả để về ở với mẹ mình hôm, sớm hai mẹ con có nhau.
Người ơi, đừng cắn xé, giả dối nhau, hãy thương yêu nhau đi.
Nẫu bấm máy lần cuối.
-O. e, í, e, …tít, tít, tít….
Vĩnh biệt lão, danh bạ điện thoại của Nẫu bây giờ không có cái tên:AV.
CHUYỆN ĐỜI HƯ, THỰC SAO KHÓ LƯỜNG VẬY?
Bây giờ làm ông giáo làng , nhớ lại thời học phổ thông sao mà nghịch quá vậy. Hồi đó, trường, lớp học còn quá thiếu thốn, cả một địa bàn rộng hơn 2, 3 huyện mới có một trường cấp 3. Tụi học trò ở huyện khác đến trường Nẫu học phải mang theo gạo, khăn gói từ nhà đến ở nhà trọ chung quanh trường để mà… dùi mài kinh sử. Có lúc phải nhịn đói vì nếu mang theo gạo trên 10 kí thì bị mấy ông quản lý thị trường tóm, bắt nói là hàng quốc cấm. (thời bao cấp mà lại)
Chuyện kể dưới đây có sao nói vậy, không thèm thêm mắm, muối chi cho mặn, Trong này có vài thằng bạn cũ đang mỉm cười theo dõi nó, nếu nói sai bạn nó cười cho biết hổ thẹn. Chuyện kể như thế này:
Đó là, một buổi sáng ra chơi như thường lệ, nó và vài đứa có râu mép ghé vào quán ông cai trường (nay gọi là ông bảo vệ) để hút trộm điếu thuốc, vì lúc ấy nghĩ nếu hút thuốc thì con gái nó để ý, nó mê. Đang hút, thầy H bước vào, thầy dạy môn thể dục nó thích nhất, vì thầy lúc nào cũng cho nó điểm cao về môn nhảy xà, đẩy tạ. Thầy không quở phạt gì mà kêu nó lại và nhìn với cặp mắt trìu mến như quyến luyến điều gì:
- Ngày mai thầy bị chuyển đổi đi xa rồi, em ở lại cố gắng học cho thật tốt nhé!
Nỗi buồn ùa đến, ngơ ngác, nó hỏi:
-Thầy đi đâu, tại sao thầy đi?
Thầy nhìn nó với cặp mắt ra vẻ u buồn, như có điều gì bí ẩn lắm vậy :
-Thầy bị đổi vào Khánh Hòa.
-Thầy không thích tụi em à?
Như quả quyết một điều gì, vẻ day dứt, phân vân lắm thầy vỗ vai nó, nói:
-Tối, em xuống nhà trọ của thầy, thầy sẽ nói lý do vì sao thầy đi cho em biết.
Tối đó, nó rủ thêm mấy đứa bạn thân nữa xuống nhà thầy ở trọ. Một đêm không ngủ, thầy trò ôm nhau tâm sự. Nghe thầy kể, nó hình dung ra như cuộc sống có nhiều sự phức tạp lắm. Trong tập thể giáo viên, những người mẫu mực đẹp đẽ như thế mà đối xử với nhau một cách thậm tệ vậy ư? Thầy còn nói có loại người phấn đấu vươn lên bằng cách đạp lên lưng người khác để vói lên cao.
Thầy kể rất ư nhiều chuyện giống như thầy là một sĩ quan chính trị viên đang châm lửa vào người nó trước khi xung trận vậy .
Lòng sục sôi, căm phẫn khi nghe thầy luôn than thở lúc nào cũng lập lại điệp khúc: ”thầy bị gãy, bị gãy, ức quá, thầy bị gãy!”. Nó hình dung thầy như thân cây đồ sộ bắt đầu trụi lá , dần dần sắp gãy. Cây thẳng của thầy sắp gãy vì sự xô đẩy xảo trá, áp bức xấu xa đê tiện của một nhóm giáo viên xấu xí chèn ép.
Tự nhiên nó ghét những bộ mặt tỏ ra đạo đức giả khuyên người này, người nọ nhưng lòng rất dã tâm. Thế là cái tuổi bồng bột, tuổi đầy hiếu thắng, tuổi ưa xem tác phẩm “Ruồi Trâu”, truyện ” Người chân chính” …mà thầy tiếp lửa thôi thúc nó hành động.
Nó hành động thật, đêm sau đó nó âm thầm cùng với một số bạn thân nhất đi rảo khắp các nhà trọ của tụi học sinh của tụi nó học để vận động một cuộc “biểu tình ” cho ngày mai. Áp dụng những quyển tiểu thuyết, truyện ký đã đọc kể về một cuộc tấn công nổi dậy nào đó sắp xảy ra, nó đi rỉ tai những anh lớp trưởng, bí thư các lớp nên làm một việc cái gọi là “chính nghĩa”.
Thế là buổi sáng hôm sau, vào thời điểm lúc 5 phút thập thể dục ngoài giờ của toàn trường trong giờ ra chơi ấy, khi các động tác quơ tay, múa chân vừa xong, thầy K.A bí thư đoàn trường kiêm thầy giám thị như thường lệ đưa cái loa cầm tay lên miệng hô to:
-Rèn luyện thân thế.
Như mọi khi, đáng lí ra tất cả học sinh của trường phải dơ cánh tay lên và hô, đáp lại : “Bảo vệ tổ quốc”, nhưng không, chen vào đó có nhiều tiếng hô dõng dạc, rất lớn:
-Noi gương thầy H.
Tiếng hô thật to, thật rõ.
- Rèn luyện thân thể.
- Noi gương thầy H.
Thầy Bí thư đoàn trường ngơ ngác, không biết chuyện gì đã xảy ra. Có thể thầy chưa nghe rõ nên hô tiếp :” Rèn luyện thân thể” thì cả sân trường lại vang lên” Noi gương thầy H” một lần nữa. Thầy buông loa xuống, há hốc mồm đứng ngơ ngác dáo dác nhìn lớp này sang lớp khác, thầy không biết cái quái dị gì đang xảy ra . Không biết thầy nghĩ như thế nào, chỉ im lặng, lặng lẽ cầm cái loa lủi thủi bỏ lên văn phòng hội đồng để lại cả sân trường nhốn nháo, nhưng nghiêm túc khác lạ hơn mọi khi.
Cứ thế, hôm sau lại tiếp diễn một lần nữa, không những chỉ riêng thầy K.A chứng kiến cái cảnh ấy mà có nhiều thầy cô khác đang đứng trước cửa hội đồng há hốc mồm ngơ ngác, xiết nỗi ngạc nhiên, nhưng cũng không ít thầy cô miệng mỉm cười ra chiều thích thú.
Biết rằng như vậy cũng khá “thành công”, nhưng tụi nó bắt đầu rét, có đứa bảo cứ tiếp tục làm như vậy trước sau gì nhà trường cũng sẽ đưa ra kỉ luật nặng , thậm chí công an sẽ sờ gáy, không chừng gán cho cái mác tụi “phản động” có nước tiêu tùng đời tuổi trẻ… eo ơi! Thế là đêm kế tiếp tụi nó vận động trở lại, qua giai đoạn mới “hoãn binh” và không” hoạt động” nữa.
Nếu như sáng hôm ấy ông cai không đi tất cả các lớp đưa cái tin thông báo khẩn trương có nội dung răn đe: “Em nào có thái độ phát biểu, hô bậy bạ ngoài sân trường trong giờ thể dục sẽ bị kỉ luật”; thì cũng không có ai hô chi nữa. Trời ạ, cái hoãn binh của tụi nó kịp thời, đúng lúc, hú vía.
Nhưng nó đã lầm, đùng một cái cũng ngày hôm ấy, cuối tiết năm gần ra về chỉ mỗi riêng mình nó nhận được thông báo của trường, nó phải ở lại gặp cô giáo chủ nhiệm. Linh tính báo trước chuyện gì đã xảy ra. Những từ “bất khuất”, “dũng cảm”, “chịu hy sinh” không hé ra một lời trước kẻ thù trong ngục tù của các chiến sĩ đã thôi thúc nó phải chiến đấu đến cùng. Nó nhủ thầm nếu ai hỏi vì sao để hô đáp lời “Rèn luyện than thể” thay vì hô “Bảo vệ tổ quốc” lại hô ” Noi gương thầy H” như vậy có đáng tội “phản nghịch” không; nó sẽ trả lời vì thầy H là thầy dạy thể dục nên noi gương sức khỏe của thầy đấy chứ ạ.
Trưa hôm ấy, tất cả đều về nhà nên cả trường vắng lặng. Nổi sợ hãi bắt đầu xua đuổi lòng trung kiên của nó. Bước vào phòng hội đồng nó chỉ nhìn thấy cô chủ nhiệm T và thầy L đang chờ, nhìn nó chầm chập .
- Ai khiến em hành động kì quặc này, em không nói , em sẽ bị kỉ luật nặng đấy!
Chưa kịp ngồi nó đã bị thầy L phủ đầu đầy sức răn đe như thế.
Thầy L mặc dù không dạy nhưng nó biết, vì thầy người miền Bắc, luôn đội chiếc mũ cối trên đầu. Thời ấy ai là người miền Bắc thì như thể là một chiến sĩ cách mạng vậy, nghĩa là bộ đội chống Mỹ ấy, có giá lắm. Thế rồi, cuộc đấu khẩu giưa thầy L và trò nổ ra. Cô giáo chủ nhiệm chỉ nhìn nó vừa cười, vừa khuyên khích khuyên nhủ bảo, nói đấy là hành động sai trái. Nhưng nó vẫn cứ “kiên cường”, “kiên định” không nhận, không thấy gì … giống như bài bản của những quyển truyện nó đã đọc.
Buổi họp trưa hôm ấy cũng kết thúc trong sự hăm dọa, răn đe của thầy, “kiên cường”, “bát khuất” của trò. Nói là “kiên cường” trước mặt thầy, nhưng về nhà nó thấp thỏm lo âu, sợ như sốt vó, nó nghĩ có lẽ nó sẽ bị đuổi học, nó sẽ bị công an bắt giam, cuộc đời của nó sẽ chấm dứt tại đây và sự nghiệp của nó sớm chấm dứt. Nhưng ơn trời, không biết vì lí do gì ngày qua ngày không có chuyện gì xấu xảy ra với nó. Chuyện đó sớm bị quên lãng, bè bạn, thầy cô vẫn không ghét bỏ gì nó. Nó tiếp tục học, tiếp tục làm thầy giáo, tiếp tục được trả giá bỡi những học sinh của nó lập lại sau này.
Còn thầy H nghe đâu hiện nay làm tới chức gì to lắm ở thành phố Nha Trang của quê thầy. Ôi, bị đi đày mà về gần nhà như thế ai mà không thích bị kỉ luật!
Thầy K.A bí thư đoàn trường không còn làm thầy giáo nữa mà từng là anh ba, anh bốn của tỉnh nhà (mới về hưu). Cô T chủ nhiệm, đồng nghiệp của nó sau này , nó biết cô hay PR cho nó với các lứa đàn em sau này cô dạy: ” Nẫu thông minh, học toán giỏi lắm, nhưng có cái tính hay tàng tàng” – cái tính hay tàng tàng là nó tự thêm vô đấy, để cho nó giống nó chứ cô giáo không nói nó vậy đâu vì cô thương nó lắm.Một lần gần đây khi đi coi thi ở một huyện xa, trưa nó ở lại tại trường sở tại cùng phòng với thầy L. Hai thầy trò ghép chung hai cái bàn học sinh lại gần nhau cùng nghỉ trưa. Tự nhiên chuyện cũ nhắc lại, thầy và trò đều nhớ, thầy cười, nhưng cái cười khác trước, không mỉa mai, cái cười như đồng lõa với hành động của nó lúc trước, thầy nói:
- Lúc ấy, các em làm như vậy tụi giáo viên tao cũng thích…Vì có giáo viên nào dám há cái mồm ra phản ứng chuyện này, chuyện nọ đâu.
Hai thầy trò cười nhau ha hả, nó hỏi:
-Lúc ấy tại sao thầy biết em là đầu têu?
-Vì có đứa méc…bây giờ nó làm lớn lắm đấy …
À, ra thế! Chuyện đời hay là ở chỗ đó. Nhưng nó cũng an ủi được phần nào cái thời ấy ,,. Nó tàng tàng thế mà nói có nhiều bạn nghe. Thời ấy, học sinh học giỏi tí nói bạn bè nghe, gái nó mê, không phải như bây giờ “nhà mặt phố, bố làm quan to” mới oách. Bây giờ nó làm ông giáo làng nói ai nghe, thậm chí phỉnhdỗ mấy đứa con đừng ngã theo phe mẹ cũng không được mà phỉnh được ai .
Bỗng dưng thầy cười ha hả, rồi nói:
-Nhưng mà lạ, lúc ấy không biết các em hô noi gương thầy H là noi gương cái quỉ quái gì, vì thầy H lúc ấy có hủ hóa lấy một chị con chủ nhà có thai, nhà trường đề nghi kỉ luật trong khi các em đòi noi gương.
HA HA HA…Không biết lời thầy L đúng hay sai, nhưng mà lạ, chuyện đời hư, thực sao khó lường vậy?
MỘT MẮT MÙ CỦA CHA, VẾT SẸO DÀI TRÊN LƯNG MẸ

Cách đây một năm, lúc 9giờ đêm 13/3 âm lịch cha ra đi vĩnh viễn. Hôm nay cũng thời khắc ấy con nói lên lời này kính hương hồn cha tặng mẹ già của Nẫu.
Khi con đủ lớn
Con nhận biết, mắt cha chỉ còn một con.
Áo bay, thân hao mòn, sần sùi vết sẹo dài trên lưng mẹ.
Con hỏi mẹ, ai móc mắt ba
Con hỏi cha, ai lóc da của mẹ.
Cha không nói , mẹ lặng lẽ mỏi mòn qua năm tháng.
Tính bao dung, trách số phận, ngỡ chuyện đời đơn giản.
Cha nào biết dĩ vãng như trái banh
Bị vờn , bị đá của sức mạnh uy quyền.
Thương cha, cơ cực đảo điên,
mẹ sụp, quị xuống chậu than hồng
khi sinh anh con chưa đầy một tháng.
Nơi tù xa , ngày đêm qua thầm lặng.
Trận đòn nặng, thương mẹ, nước mắt tuôn
cái ấu trĩ cướp luôn cha con mắt.
Ngày tháng qua đi không là bước ngoặt
Cha, mẹ đau thắt , làm lụng , vất vả lũ con.
Mắt cha mù, tâm hồn con sáng cả cuộc đời
Da thịt mẹ, đắp chân con vững bước.
Bài hạnh phúc con lầm qua ngõ trước
Cặp uyên ương con học được ở đời sau?
CHA, HÃY QUẤT VÀO MÔNG CON ĐI!
Chiều nay ra thăm mộ cha. Không gian yên tỉnh, vắng vẻ . Nhìn di ảnh cha, hằn lên ấy một thời cơ cực không kìm được nước mắt dâng trào.
Trên đường về, những kỉ niệm thời thơ ấu bên người cha vẫn hiện ra như mới xảy ra ngày nào. Những đòn roi dạy bảo của cha, con nhớ mãi. Cha ơi, con nằm xuống để cha quất vào mông con những đòn roi như ngày nào cha nhá..
…Cái thời ấy, thời Nẫu còn cắt cỏ chăn bò. Vào những buổi chiều nằm sải mình bên gốc rạ, hương lúa vừa gặt vẫn còn ngan ngát mùi thơm Nẫu say mê ngấu nghiến đọc quyển sách tuổi thơ học làm người: Tâm Hồn Cao Thượng. Những nhân vật, những người cha khuyên bảo con làm người. Những tấm lòng, những điều bao dung cao thượng đã thu hút Nẫu quên đi con bò của mình bỏ đi nơi khác, dậm phá ruộng lúa người ta.
-Nẫu ơi! Mày đâu rồi, về đây tao bảo..
Tiếng của cha giận dữ ở đằng xa làm Nẫu bừng tỉnh thoát ra từ cuốn sách. Vừa kịp đứng dậy cha đến nơi quất cho Nẫu vài roi đòn vào mông đau điếng. Nẫu vụt bỏ chạy.
Sợ bị đòn tiếp, chạy về nhà, Nẫu chun tọt vào đống rơm sau vườn, lấy rơm che kín mình chỉ chừa con mắt ra đọc tiếp Tâm Hồn Cao Thượng.
Nghe ông hàng xóm và cha nói to tiếng làm Nẫu biết lỗi, buồn , rồi ngủ thiếp.
Trong mơ màng Nẫu nghe tiếng mẹ: “Ông đánh nó rồi ông đánh tui luôn đi, nó chạy đâu mà chưa về nè trời, ông không đi tìm nó mà ngồi đó nhìn cái gì hả? “
Nhìn qua kẽ hở thấy mẹ ngồi bên hiên thềm khóc thút thít, Nẫu giả vờ làm tiếng mèo ngao, mẹ đứng lên mứng rỡ, nhìn chung quanh , nói to:” Nó về rồi ông ơi, coi thử nó ở đâu?”
Chỉ duy nhất có mẹ biết Nẫu giả tiếng mèo kêu , tiếng mèo kêu nũng nịu , tiếng mèo kêu vờn nhau trong bầy, tiếng mèo kêu gọi đực trong đêm khuya giống con nít khóc, Nẫu giả tuốt, y chang.
Cũng vì giả tiếng mèo kêu mà Nẫu bị sưng đầu. Hôm đó cha đang ngủ trưa trên chiếc chõng tre đặt sau hè , gió nồm , nam thổi mát lạnh cha ngủ ngon lành . Nẫu mon men lại dưới chân ông lấy tay khều dưới bàn chân , giả tiếng mèo kêu ngao ngao, rồi vội cúi người xuống trốn dưới gầm giường, cha bị nhột cụm chân lại, kêu quát lên tiếng “mèo” rồi lại vẫn ngáy khò khẽ. Nẫu ngẩn đầu lên tiếp tục khều chân cha mạnh hơn. Bỗng Nẫu bị chân cha hất bắn tung ra dập đầu xuống sàn nhà. Cha hốt hoảng thức dậy sau cái phản xạ tự nhiên tưởng tôi là con mèo thật.
…….Nẫu còn nhớ mãi, người ông. Ông nội tôi, có chòm râu trắng. Cái chòm râu ấy hiện nay tôi vẫn còn thích, tôi nguyện khi mình về hưu tôi sẽ để râu như ông, mái tóc bạc sớm với cái chòm râu trắng tôi sẽ làm ông bụt để hù con nit như ông tôi thuở nào.
Nẫu nhớ mãi những hình ảnh nực cười của ông tôi, vì ông có cái “biệt tài” không ai có. Khi ông đang đi, hoặc đứng, có cháu nào chạy lại tíu tít cầm tay ông gọi ông ông, thế nào ông cũng cầm tay cháu đưa ra sau đít mình …rồi làm kêu cái …bủm . Chúng tôi phải chạy ra xa không thì ngửi cái thối râng trời của ông . Thế mà cháu nào cũng thích ông ban cho cái ấy, rồi cười ngả nghiêng, ngoặc nghẽo. Ông có cái hay nữa, khi nằm tréo chân trên giường, tay quạt phành phạch ( lúc ấy không có quạt máy), nhưng tự nhiên xổ ra một tràng kêu bạch bạch, bùm bùm từ người ông như súng đại liên, rocket. Mùi thuốc súng thối kinh khủng.
Một buổi chiều nọ, cha mẹ đi vắng, Nẫu và em gái ra vườn nghịch lấy cuốc đào khoai lang.
Nẫu vừa cuốc trên giồng khoai ló mấy củ khoai lang ra ngoài , em gái vội cúi người xuống nhặt, nhát cuốc thứ hai ….cuốc trúng vào đầu em. Nẫu lúc ấy còn nhỏ nhưng biết kìm được nên nhát cuốc chỉ đi nhẹ qua trán , nhưng máu vẫn chảy. Nẫu khóc, la lên: ” Ông tám ơi, Bác năm ơi, thiếm sáu ơi…’’ Mỗi người hàng xóm bên cạnh nghe tiếng kêu hốt hoảng vội chạy tới…Nẫu chạy tuốt, chạy vô rừng trốn.
Chiều tối mon men về , lẻn vào dưới gầm giường của ông , ép sâu vào tường nằm im lìm, nín thở nghe ngóng …. Nghe tiếng cha đi qua đi lại càm ràm, ông nằm trên giường , cất tiếng nói bảo với cha của Nẫu:” Nó nhỏ zậy mà lanh đấy, nó kêu toáng lên mấy đưa em mày tới kịp , rầu nó bỏ trốn…đừng đánh nó!”.
Nói tới đó , trên giường súng liên thanh của ông nả đạn liên tục bùm bùm, bạch bạch….Ôi mùi khói thuốc súng, chịu không được, Nẫu chui ra đầu hàng.
…..Cha ơi, thời ấy khổ quá! Sau này con tưởng gia đình mình đang là dạng ” bần cố nông” nên con sẽ được ra làm quan cho cha bớt khổ. Quan đâu không tháy , giữa chừng trời trói tay chân con lại. Không ngờ đời cha ra đi vẫn còn thèm húp bát canh không nặng mùi đời. Gần kề tới ngày làm từng giáp năm cha ra đi rồi.Con nằm xuống đây hãy lấy roi quất vào mông con đi cha ơi! Con có lỗi!
THƠ LỤC BÁT, QUƠ ĐŨA CỦA THẰNG NẪU.

Ngầu buồn, không biết viết chi
Rặn dăm ba chữ …en-tri cho rầu.
Chiện chưng hửng, chiện đâu đâu
Chiện tào lao, lảng xẹt, chiện nào ….cũng tam tam.
Ghét ngừ nịnh hót, tham lam.
Ghét ngừ ba phải nói, làm khác thay.
Ghét ngừ ném đá dấu tay.
Ghét ngừ hiếp yếu, giả nai, giả cầy.
…Xì- tốp, đừng có thày lay
Ghét ngừ ngừ ghét, thêm rầy rà thôi.
Phận hèn, như cọng mồng tơi
Lan man, hâm hấp chiện đời dzẫy na?
MỘT CỔ HAI TRÒNG

Thầy ơi! một cổ hai tròng
Thầy không mang nó, đừng hòng …xét thi đua.
Một hôm, thằng bạn đồng nghiệp đến gặp Nẫu, hỏi: ” Trường mày, khi lên lớp nếu ai không mang bảng hiệu trên cổ có bị cắt thi đua không?”. À, nó nhắc về cái chuyện các ông giáo ở trường THPT, khi đi dạy trên cổ phải mang cà vạt và bảng tên đây mà. Bất ngờ, hơi giật mình, vì Nẫu chưa nghe ai trong ban giám hiệu của trường nhắc về cái chuyện mang hay không mang bảng tên gắn liền với việc thi đua. Bản thân Nẫu có lúc mang, lúc không, không bận tâm, mặn mà cái khoản này .Vì có mang hay không mang có ảnh hưởng gì việc dạy và học trên lớp đâu
Nhưng biết đâu, Nẫu chưa nhận thấy được cái giá trị đích thực của nó khi mang bản hiệu này? Thế là Nẫu tự tìm hiểu mục đích cái bảng hiệu, bảng tên mang trên cổ để làm gì.
Đầu tiên, từ xa xưa trên bàn các quan tòa, hay các cửa công quyền trước mặt các quan thưa hành đều đặt trên bàn một bảng tên có chức vụ của mình, sau này đến các người đi tác nghiệp các nơi như công an, thuế vụ, người sóat kiểm vé vân vân và vân vân đều phải có bảng tên, bảng hiệu. Trong ngành giáo dục, những buổi thi Quốc gia giám thị phải nhất thiết có bảng tên, các sở ban, ngành đều có bảng tên. Như vậy mục đích mang bảng tên để làm gì? Để người thừa hành ngầm tự giới thiệu với đối tác, người trực diện của mình đang liên hệ trong thời gian giải quyết vấn đề gì đó Mục đích lớn, người thừa hành có trách nhiệm cao hơn, tránh những sai sót tiêu cực như quan liêu, cửa quyền, nhũng nhiễu, hạch sách, hối lộ…. Nó như lời tố cáo chỉ mặt vạch tên nếu anh làm sai.
Như vậy, có phải chăng giáo viên cũng cần phải mang bảng tên để có trách nhiệm cao hơn , để học sinh theo dõi, kiểm soát hành vi của người thầy? Có chuyện đùa , trong một bàn nhậu có mấy anh nông dân,công nhân, nói như thế này:” Tao nghe từ nay Nông dân, Công nhân tụi mình không nên tham nhũng.Thế là từ nay tao không còn móc túi bà xã để đến nhậu với tụi bay nữa rồi!”.
Cứ mỗi khi đến lớp, trong cặp giáo viên có cơ man nào sổ sách, bây giờ nhét thêm cái bảng hiệu này nữa. Có phải chăng để hổ trợ thêm phương tiện, công cụ cho ban giám hiệu nào có tính độc đoán, bảo thủ, thêm một vòng kim cô nữa chụp lên đầu người thầy ?.
Hay là, mang bảng tên để cho đẹp? Nếu vây, vô hình dung bắt con người vào khuôn khổ cứng nhắc để đổi lấy hình thức, màu mè. Những cái ràng buộc chưa đúng lúc, không cần thiết làm cản trở sự độc lập sáng tạo của con người. Ngược lại, đâu đó xem nhẹ việc cho con người tự do bừa bãi, đáng xấu hổ như chuyện vứt rác ngoài công cộng, tự do đứng đâu đái đó ( xin lỗi vì dùng từ có mùi, không thể từ nào thay thế được). Cần và nên cần làm những việc tưởng chừng đơn giản ấy thành một nề nếp, ngăn nắp, văn minh , lịch sự hơn là cứ nghĩ vẽ vời ra những việc phô trương, hình thức chưa thiết thực trong cuộc sống.
Đúng là khi dạy thầy giáo nên mang bảng tên trên cổ, trước ngực có đẹp hơn, nhưng chỉ nên khuyến khích chứ không phải biến nó thành vòng kim cô.
Thầy ơi! một cổ hai tròng
Thầy không mang nó, đừng hòng…xét thi đua.
……………………………………………………………………………
p/s:Nẫu là ông giáo làng dạy toán, viết blog nên câu văn chữ nghĩa lộn tùng phèo không ít gây ra hiểu nhầm. Trong quan hệ đồng nghiệp và cả sếp, Nẫu không đụng chạm , mâu thuẫn gì với ai, nên Nẫu nghĩ không ai tìm cách qui chụp cho mình chuyện này, nọ. Nhưng có lúc vì trình độ non nớt hiểu chưa thấu, mong ai đó chỉ bảo ,phản hồi bên dưới, hay vào đây:http://vn.360plus.yahoo.com/laisac-lvc?page=2/
